Hơn 20 năm làm Chuyên gia hỗ trợ trực tiếp

Khi còn trẻ, Justin đã cảm thấy bị thu hút bởi nghề chăm sóc trực tiếp, khi anh chứng kiến ​​các thành viên trong gia đình trải qua những khó khăn của riêng họ. Anh làm Chuyên gia hỗ trợ trực tiếp (DSP) ở Hạt Kennebec trong sáu năm qua với vị trí Chuyên gia Chấn thương Não bộ, giúp những người bị chấn thương não đạt được các mục tiêu cá nhân và nghề nghiệp.

Anh có thể chia sẻ về con đường sự nghiệp của mình được không?

Tôi lớn lên trong một gia đình đông con và có hai người chú, một người bị bại liệt và một người nữa bị liệt từ thắt lưng trở xuống. Người chú bị liệt mắc một chứng rối loạn di truyền hiếm gặp, khiến dây thanh quản của chú bị thắt lại và các cơ bị bó cứng. Dù mới học đến lớp 8, nhưng chú là người rất thông minh và đã tự mày mò học đại số. Chú là người đã đã bất chấp mọi rào cản và chính là nguồn cảm hứng để tôi tham gia công việc chăm sóc trực tiếp. Các bác sĩ nói rằng chú sẽ không sống quá 12 tuổi, nhưng chú đã sống đến 59 tuổi. Mẹ tôi cũng làm việc với những người chậm phát triển, vì vậy tuổi thơ của tôi ít nhiều xoay quanh công việc việc này.

Sau khi học xong trung học, một người bạn đã giới thiệu với tôi về việc trở thành DSP. Bắt đầu từ năm 2000, tôi làm hỗ trợ tại nhà ở khu vực Farmington và trở thành DSP vào năm 2006. Năm 2008, tôi đạt chứng nhận là MHRT-1 (Kỹ thuật viên phục hồi chức năng sức khỏe tâm thần), sau đó tham gia khóa đào tạo CBIS (Chứng nhận Chuyên gia chấn thương não) và hiện tại, tôi làm việc với tư cách là Chuyên gia chấn thương não. Tôi đã có thời gian làm công việc huấn luyện công việc; Tôi cũng đã đạt CRMA (Chứng nhận Hỗ trợ y tế tại khu dân cư). Tôi đã từng là trưởng nhóm và quản lý chương trình dân cư. Công việc này không đơn thuần là quản lý ca bệnh. Mà là một công việc tuyến đầu. Tôi có kinh nghiệm khá đa dạng về các dịch vụ xã hội.

Thông thường, các khóa đào tạo cơ bản được cung cấp và trả tiền bởi người sử dụng lao động khi tiến hành tuyển dụng và hầu hết các cơ quan sẽ trả lương cho thời gian bạn tham gia học tập. Tôi cũng đã tận dụng các chương trình trả lương cho nhân viên để lấy bằng cử nhân của mình. Tất cả các khóa đào tạo và khóa tái cấp chứng chỉ của tôi đều được công ty chi trả.

Với anh, thế nào thành công trong công việc này?

Tôi nghĩ rằng các khóa đào tạo cũng có ích, nhưng thành thật mà nói, việc tìm hiểu về người bạn đang hỗ trợ là quan trọng nhất. Bạn phải tìm ra sự cân bằng để tránh áp đặt quyền lực. Hiểu về người bạn hỗ trợ, biết điều gì khiến họ bị kích động, điều gì làm họ khó chịu – nếu bạn có thể xác định được những yếu tố đó trước khi vấn đề phát sinh, đó sẽ là chìa khóa để thành công. Luôn nhớ họ cũng là những người bình thường – bạn là khách trong nhà của họ, hãy đối xử với họ bằng sự tôn trọng và tạo cho họ cảm giác được kiểm soát cuộc sống của mình. Món quà tốt nhất bạn có thể mang lại cho khách hàng là cho phép họ được là chính mình.

Theo anh, công việc của anh với tư cách là một DSP tạo ra tác động như thế nào?

Tôi đã hỗ trợ một người được khoảng hai năm, anh này bị tai nạn khi thực hiện nghĩa vụ [quân sự] khiến anh bị chấn thương sọ não. Khả năng giữ thăng bằng của anh ấy bị xáo trộn; anh buộc phải ngồi xe lăn và tôi đang hướng dẫn anh ấy cách đi bộ. Khi mới bắt đầu, tôi đã cố gắng động viên anh ấy đứng dậy và làm tập luyện nhưng anh ấy không thể đi được, vì vậy chúng tôi đã tập từng bước nhỏ. Trước khi tôi chuyển sang một chương trình khác, chúng tôi đã giúp anh ấy đi bộ 75 feet với một một chiếc đai cố định. Chuyển từ xe lăn sang sử dụng đai cố định (một thiết bị dành cho cho bệnh nhân có vấn đề về vận động) trong vòng một năm quả là điều tuyệt vời; bác sĩ vật lý trị liệu của anh ấy đã nói rằng điều đó không thể xảy ra. Khi cha mẹ anh ấy đến thăm, chúng tôi đưa anh ấy ra khỏi xe lăn, đeo đai cố định cho anh ấy và anh đã đi được 75 bước từ phòng ngủ đến bàn bếp. Khi anh ngồi xuống ghế trong bếp, sự hạnh phúc trên gương mặt mẹ anh quả là vô giá. Điều đó tạo động lực để anh tiếp tục cố gắng bước đi. Đối với cả hai chúng tôi, đó là sự thành công trong công việc và là trải nghiệm vô cùng ý nghĩa, chúng tôi đều nói với bác sĩ vật lý trị liệu rằng: “Chúng tôi đã bảo là sẽ làm được mà.” Đó là trải nghiệm bổ ích nhất mà tôi có được trong một thời gian dài.

Anh sẽ đưa ra lời khuyên gì cho những người muốn trở thành DSP?

Bạn cần hiểu chính bản thân mình. Hãy nghiên cứu và xác định xem liệu đây có phải công việc bạn muốn không. Bạn có thể tham gia một cuộc phỏng vấn. Ngoài thời gian ra thì cũng chẳng mất gì. Hãy liên hệ với các cơ quan tại địa phương và xin mô tả công việc từ Bộ phận Nhân sự. Bạn hãy tự hỏi bản thân: “Liệu mình có thể xử lý những công việc họ yêu cầu không?”

Hãy gọi cho một trường cao đẳng cộng đồng, chẳng hạn như chương trình MHRT tại Kennebec Valley Community College, và hỏi họ về chi phí của chương trình cũng như những nội dung bao gồm. Trung tâm Muskey cũng là một nguồn thông tin tuyệt vời. Tìm hiểu các dịch vụ, yêu cầu về học vấn, vai trò và chức năng, sự miễn trừ và các chi phí nếu có.

Hãy vừa học vừa làm với ai đó trong vài giờ – nếu họ sẵn sàng giúp bạn. Hiểu rằng các chương trình theo ngày khác với các chương trình tại khu dân cư. Tìm hiểu thêm từ Dịch vụ Y tế và Nhân sinh Maine và từ các trang web phi lợi nhuận.

Nếu bạn là Hướng dẫn viên của Maine, bạn có thể phù hợp với chương trình trong ngày vì sẽ cần đi lại và thực hiện các chuyến đi trong ngày, nhưng nếu bạn thích nấu ăn, nghệ thuật và thủ công, một chương trình tại khu dân cư có thể phù hợp với bạn.

Mẫu người như thế nào sẽ phù hợp với công việc của bạn, cả về tính cách lẫn đặc điểm cá nhân ?

Bạn phải tương tác, cởi mở và nhớ rằng họ là ai. Biết lắng nghe và kiên nhẫn chính là chìa khóa. Bạn phải tử tế và chu đáo, nhưng cũng cần khả năng chịu đựng tốt.

Những người bị chấn thương não thường nói những điều họ ngoài chủ đích của họ. Bạn phải kiên nhẫn và thấu hiểu, không được kiểm soát hoặc độc đoán.

Sẽ rất hữu ích nếu bạn tự bắt đầu công việc vì con đường có rất nhiều chông gai, hãy luôn chủ động, sáng tạo. Hãy thấu hiểu và học cách xử lý các tình huống bộc phát cảm xúc của khách hàng.

Bạn cũng cần có một số ranh giới nghề nghiệp với khách hàng. Hãy chia sẻ với họ một chút về cuộc sống của bạn, nhưng hãy biết giới hạn. Có một ranh giới nhất định đối với những điều bạn có thể tiết lộ. Đừng mang công việc về nhà – hãy để một số thứ khỏi cuộc sống cá nhân của bạn.

Đối với những người ngoài ngành, anh muốn chia sẻ gì về những thách thức mà anh phải đối mặt hằng ngày?

Những thách thức hàng ngày là rất khó khăn, tùy thuộc vào khách hàng. Chúng tôi có một khách hàng nằm liệt giường và cần được chăm sóc cá nhân, tắm rửa, dùng thuốc và gặp bác sĩ. Công việc này liên quan đến rất nhiều thứ. Mỗi khách hàng sẽ đi kèm với nhiều nhiệm vụ khác nhau. Một số người có thể tự làm mọi việc, trong khi những người khác không thể đi vệ sinh nếu không được giúp đỡ. Vì vậy, thách thức là bạn phải biết giới hạn của mình là gì và bạn sẵn sàng làm gì. Nếu bạn không sẵn sàng giúp người khác tắm rửa và chăm sóc cá nhân, đây có thể không phải công việc dành cho bạn. Nhưng nếu bạn không bận tâm về điều đó và bạn thích đi chơi với khách hàng, luôn đáp ứng thời hạn và là người tỉ mỉ, bạn có thể làm công việc này.

Anh muốn mọi người biết gì về ý nghĩa của công việc này?

Ồ, nhiều lắm. Nếu bạn muốn giúp những người có vấn đề về tâm thần và thể chất đạt được những mục tiêu mà họ không bao giờ nghĩ là có thể – đó là một điều rất ý nghĩa. Ngoài ra, việc chứng kiến ​​mọi người chuyển từ “Tôi không thể làm được” thành “Tôi biết cách rồi.” Điều đó thật tuyệt vời; một lần nữa, ý nghĩa của công việc chính là giúp mọi người có thể tự lập. Phần thưởng lớn nhất là biết bạn đã giúp họ làm được điều đó. Bạn cũng được tham gia những chuyến đi vui vẻ: như đi sở thú, cắm trại và câu cá. Bạn cũng có thể giúp họ kiếm việc làm, học cách điền đơn ứng tuyển, những thứ tương tự.

Liên kết đến các trang web của bên thứ ba

Bạn đang rời khỏi trang web Chăm sóc tôi và được chuyển hướng đến trang web của bên thứ ba. Xin lưu ý, chúng tôi không sở hữu hoặc cập nhật trang web mà bạn đang được chuyển hướng đến. Một số nội dung trang web có thể không được cập nhật.