3 năm làm Chuyên gia sức khỏe tâm thần

Shelby Wilson, 30 tuổi, ở Quận Aroostook, đã làm Chuyên gia sức khỏe tâm thần trong ba năm qua. Quan tâm đến việc hỗ trợ những trẻ em đã từng bị sang chấn, cô làm việc với các cơ quan, theo nhóm và thực hiện dịch vụ chăm sóc tại nhà.

Cô có thể chia sẻ về con đường sự nghiệp của mình được không?

Ban đầu, tôi làm Huấn luyện viên của chương trình phát triển hoạt động hàng ngày và cuối cùng trở thành chuyên viên hỗ trợ cộng đồng và phục hồi cho trẻ em. Trước khi nhận công việc này, tôi đã hỗ trợ những những người trẻ có hoàn cảnh thiệt thòi để tiếp cận các nguồn lực cộng đồng và các cơ hội giáo dục đại học.

Tôi đã tham gia một số khóa đào tạo cần thiết để gia hạn các chứng chỉ BHP như CPR/Sơ cứu, MANDT (đào tạo về tương tác với khủng hoảng hành vi), các Báo cáo ủy quyền, điều trị rệp và chấy và chăm sóc sang chấn.

Với cô, thế nào thành công trong công việc?

Những người có lòng nhân ái và muốn có sự nghiệp trong lĩnh vực sức khỏe tâm thần có thể bắt đầu bằng cách thể hiện sự kiên nhẫn với một người đang gặp khủng hoảng hoặc đối xử tử tế với một người khuyết tật.

Mẹ Teresa từng nói: “Không phải tất cả chúng ta đều làm được những điều vĩ đại. Nhưng chúng ta có thể làm những điều nhỏ nhặt với tình yêu vĩ đại”. Mặc dù đây là một câu nói tôi luôn ghi nhớ, nhưng tôi cũng cho rằng những điều nhỏ nhặt đó, những hành động với tình yêu thương, sẽ khiến việc làm của chúng ta trở nên vĩ đại.

Bạn thấy công việc của mình với tư cách là một BHP tạo ra tác động như thế nào?

Tôi đã hỗ trợ một khách hàng trong ba năm. Người này gặp vấn đề thiểu năng trí tuệ thể nhẹ. Anh nhận thức được rằng điều này đã khiến anh bị tách biệt với các bạn đồng trang lứa.

Trong sáu tháng đầu tiên, chúng tôi đã cố gắng giúp anh ấy nhớ được tên tôi. Tôi là người đảm bảo an toàn để giúp xác định danh tính anh ấy trong trường hợp khẩn cấp. Chúng tôi thường tập luyện để nhận ra những từ ngữ quan trọng, có thể giúp anh ấy tìm kiếm các nguồn lực từ cộng đồng. Anh ấy sẽ đến chỗ tôi và hỏi những câu ngẫu nhiên như: “10 nhân 10 bằng bao nhiêu?”

Có lần, anh ấy muốn học đánh vần một từ mà anh thấy buồn cười, nhưng trước tiên, anh ấy phải nhận biết được hết các từ trong danh sách mà tôi đã đưa anh ấy. Là một BHP, tôi không thể từ chối và đã đồng ý. Chàng trai trẻ này đã hoàn thành xuất sắc các từ trong ngày và các công việc nhà Trong cuộc trò chuyện, anh thừa nhận rằng các bạn cùng trang lứa thường hỏi anh những bài toán anh không có khả năng giải được. Khi đến trụ sở của chúng tôi, anh ấy hỏi văn phòng nào là của tôi. Tôi nói với anh ấy rằng văn phòng chỉ dành cho điều phối viên, giám đốc và những người quan trọng trong cơ quan. Sau đó, anh đáp lại: “Cô cũng quan trọng mà. Cô đã dạy tôi 10 nhân 10 bằng 100 và cách đánh vần những từ hài hước”. Với tôi, đây chỉ là những cử chỉ nhỏ bé, nhưng chúng mang lại cho anh ấy cảm giác tự tin mà anh chưa từng thể hiện và khiến tôi cảm thấy có ý nghĩa.

Cô sẽ đưa ra lời khuyên gì cho những người muốn trở thành BHP?

Quan trọng là bản phải cởi mở và hành động xuất phát từ lòng nhân ái. Khi làm việc với những người gặp phải vấn đề về hành vi và tinh thần, bạn không được phán xét họ. Tôi cố gắng tìm ra nguyên nhân gốc rễ thay vì tìm cách thay đổi hành vi. Ví dụ, nếu bé Timmy đập đầu vào bàn mỗi khi đói, thì việc bảo Timmy ngừng đập đầu sẽ không có ích gì–vì đó không phải cách làm hữu ích–sẽ tốt hơn cho bé nếu tôi nói: “Tại sao chúng ta không nghỉ ngơi và đi ăn nhẹ.” Cách tốt nhất để biết lĩnh vực này có dành cho bạn hay không, đặc biệt là với trẻ em, là dành thời gian quan sát chúng. Quan sát hành vi, cách tương tác của họ và đặt mình vào vị trí của họ.

Mẫu người như thế nào sẽ phù hợp với công việc của bạn, cả về tính cách lẫn đặc điểm cá nhân?

Bạn phải có đam mê và luôn vui tươi. Khi hỗ trợ người lớn hoặc trẻ em, nếu bạn chỉ xem đó như một ngày làm việc thay vì một ngày để xây dựng các mối quan hệ và kỹ năng xã hội, thì đây không phải nghề là dành cho bạn. Có tư duy đúng đắn là một phần thiết yếu của công việc này.

Đối với những người ngoài ngành, cô muốn chia sẻ gì về những thách thức mà cô phải đối mặt hằng ngày?

Ở hạt Aroostook, không phải ai cũng có điều kiện đi lại tốt. Xe của tôi đã đi được 215.000 dặm và phần lớn quãng đường đó là trong ba năm làm việc vừa rồi. Đôi khi tôi mất đến 30 – 40 phút để đến chỗ khách hàng. Cơ quan của tôi cố gắng sắp xếp để chúng tôi làm việc gần nhóm dân cư mà chúng tôi phục vụ, nhưng không phải lúc nào cũng được như vậy. Với những người càng ở các vùng nông thông, việc phục vụ họ càng đòi hỏi nhiều nỗ lực hơn. Cũng có khoản tiền hỗ trợ cho quãng đường đi, nhưng khi chi phí xăng tăng cao, tiền lương không còn đủ so với mức độ công việc và chất lượng chăm sóc mà chúng tôi cung cấp. Điều khác là, chúng tôi phải bỏ tiền túi cho rất nhiều đồ dùng như nhiều giáo viên khác. Nếu bạn đang hỗ trợ ai đó về kỹ năng tương tác và phải dạy một đứa trẻ chơi trò chơi cờ bàn với một đứa trẻ khác, thì trò chơi cờ bàn đó đến từ đâu? Nếu bạn mong muốn làm điều này, bạn phải thực sự có cam kết.

Cô muốn mọi người biết gì về ý nghĩa của công việc này?

Mọi người cần hiểu rằng ý nghĩa công việc là do cảm nhận từ mỗi cá nhân; chứ không thể quy ra tiền. Ý nghĩa của công việc này đến từ chính mối quan hệ mà bạn xây dựng, những thành công mà bạn chứng kiến.

Và bạn phải linh hoạt để thấy được sự tiến bộ. Ví dụ như một đứa trẻ bị khuyết tật hoặc được chẩn đoán và gặp khó khăn trong tương tác xã hội. Giả sử một ngày, cậu ấy muốn đi chơi bóng rổ với những đứa trẻ khác thay vì học cách chi tiêu. Bạn sẽ phải cho phép cậu ấy. Tôi cố gắng lên kế hoạch cho từng buổi học, nhưng nếu thấy một đứa trẻ gặp khó trong việc kết bạn cố làm gì đó để xây dựng các tương tác xã hội, tôi sẽ bỏ qua chương trình của ngày đó. Ý nghĩa của công việc chính là thấy cậu ấy kết bạn.

Liên kết đến các trang web của bên thứ ba

Bạn đang rời khỏi trang web Chăm sóc tôi và được chuyển hướng đến trang web của bên thứ ba. Xin lưu ý, chúng tôi không sở hữu hoặc cập nhật trang web mà bạn đang được chuyển hướng đến. Một số nội dung trang web có thể không được cập nhật.