15 năm làm Chuyên gia hỗ trợ trực tiếp

Carmen Harris, 68 tuổi, sống tại hạt Lincoln, là Chuyên gia Hỗ trợ Trực tiếp (DSP) của một tổ chức chuyên cung cấp dịch vụ cho người thiểu năng trí tuệ và khuyết tật thể chất.

Ông có thể chia sẻ về con đường sự nghiệp của mình được không?

Tôi vốn là một chuyên gia về hành vi. Ban đầu, tôi làm việc với trẻ em và tôi nghĩ đó là đam mê của mình. Nhưng sau đó tôi phát hiện ra rằng, đẻ trẻ có thể thay đổi hành vi thì một số bậc cha mẹ phải thay đổi cách giáo dục của mình.

Tôi đã làm việc cho New Hope for Women trong 5 năm, bắt đầu từ năm 1990. Hồi đó, tôi đã quen một người tại chương trình chăm sóc thay thế của DHHS, cô đã khuyến khích tôi trở thành cha mẹ nuôi. Vì vậy, tôi đã chăm sóc cho hai cậu bé vị thành niên. Đó là lựa chọn cuối cùng của họ — Ở với tôi hoặc theo học ở trường giáo dưỡng. Tôi làm công việc chăm sóc thay thế trong 11 năm và sau đó đã nghĩ đến việc nghỉ hưu.

Với ông, thế nào thành công trong công việc này?

Làm công việc này, tôi đã học được cách nói chuyện với những người không nói được nhiều từ, đây là điều mà một người bình thường không thể làm được. Cần có sự đồng cảm và lòng trắc ẩn để làm công việc này. Tôi nghĩ rằng tôi vốn đã có sự đồng cảm và lòng trắc ẩn với mọi người nói chung, nhưng thật khó để đồng cảm như vậy với những người tôi hỗ trợ. Tuy nhiên, sau thời gian dài làm công việc này quá, tôi đã có sự đồng cảm và lòng trắc ẩn sâu sắc hơn đối với những người tôi phục vụ.

Theo ông, công việc của ông với tư cách là một DSP có tác động như thế nào?

Sau khi nghỉ hưu, tôi quyết định chỉ làm việc bán thời gian tại một nhà hàng ở Damariscotta. Thỉnh thoảng, một nhóm người thiểu năng trí tuệ và khuyết tật thể chất lại cùng người chăm sóc của họ đến đây ăn trưa. Trong nhóm đó, có một chàng trai khiến tôi không bao giờ muốn ở gần. Hóa ra trung tâm cộng đồng đang có đợt tuyển dụng, nên tôi đã điền đơn và được thuê ngay tại chỗ. Khi phỏng vấn, tôi nói rằng “Tôi không bao giờ muốn làm việc với người này [người đến ăn trưa]. Trường hợp này quá khó”. Anh ấy nói liên tục, nhưng không thành từ ngữ gì, chỉ nói vô nghĩa, vì vậy tôi không thể hiểu anh ấy. Anh ta luôn muốn mọi người chú ý.

Tôi mới làm việc được hai tháng thì họ giao anh ấy cho tôi chăm sóc. Tôi đã nghĩ, “Mình không thể làm được”. Nhưng thời gian trôi qua và một ngày tôi đưa anh ấy đến nhà thờ. Trong lúc lái xe về, chúng tôi thấy vài chiếc xe trượt tuyết bên đường và tôi nói với anh ấy, “Anh muốn chơi xe trượt tuyết không?”, anh ấy nói “Không”. Tôi nói, “Tại sao?” và anh ấy đặt một ngón tay lên gáy và làm tiếng gãy cổ. Tôi nhận ý của anh là “Tôi sẽ bị gãy cổ mất” và tôi đã khóc, vì tôi đã đối xử thật bất công với người đàn ông này, tôi đã nghĩ rằng anh ta chẳng hiểu một lời tôi nói. Tuy anh ấy gần như không nói được, nhưng cuối cùng tôi cũng bắt đầu hiểu anh ấy. Rồi anh ấy đã trở thành một trong những người tôi yêu quý nhất. Tôi đã đưa anh ấy đến Disney World hai lần; anh ấy là một người thực sự đáng quý.

Ông có lời khuyên gì cho những người muốn trở thành DSP?

Tôi nghĩ đối với những người lớn tuổi, đây là một công việc bán thời gian rất phù hợp, đặc biệt nếu bạn đã sẵn sàng nghỉ hưu nhưng vẫn muốn làm điều gì đó có ý nghĩa với thời gian trong tay. Làm việc với những người này thật ý nghĩa. Mỗi ngày về nhà tôi đều nở nụ cười vì những chuyện hài hước xảy ra. Mỗi ngày đều như vậy. Nhưng cũng có những ngày mà mọi thứ không như ý. Khi đó, tôi phải tìm hiểu khách hàng đang cố gắng giao tiếp điều gì và giúp đỡ họ.

Một lời khuyên khác là để các DSP mới đến hỗ trợ hoặc học hỏi tại những ngôi nhà mà họ muốn làm việc, việc này sẽ giúp xem xét liệu mình có phù hợp không.

Mẫu người như thế nào sẽ phù hợp với công việc của ông, cả về tính cách lẫn đặc điểm cá nhân?

Tôi nghĩ rằng những kinh nghiệm khi làm cha và làm ông đã giúp tôi hỗ trợ khách hàng tốt hơn Nhưng, yếu tố quan trọng nhất vẫn là lòng trắc ẩn. Đó là điều bạn cần nhất để thực hiện công việc này.

Ông muốn những người ngoài ngành biết gì về các thách thức hàng ngày của mình?

Bạn cần phải linh hoạt và ứng biến tùy tình huống. Ngày làm việc có thể sẽ không diễn ra theo dự định của bạn — nhưng hãy làm những gì khách hàng muốn, tìm hiểu phong cách và cảm xúc của họ. Việc bạn muốn gì không quan trọng.

Ông muốn mọi người biết gì về ý nghĩa của công việc này?

Khi khách hàng của tôi mỉm cười và cảm thấy vui thực sự, điều mà cô ấy không mấy khi làm – đó chính là ý nghĩa của công việc này. Cô ấy có đôi má lúm đồng tiền rất đáng yêu. Tôi đã thấy cô ấy cười để xoa dịu ai đó, nhưng khi cô ấy cười vì tôi và đôi má lúm đồng tiền đó lộ ra, tôi cảm thấy như thể mình rất thân thuộc với cô ấy.

Khi phần lớn mọi người không thể hiểu khách hàng của chúng tôi, thì chúng tôi có thể, điều đó khiến họ cảm thấy được lắng nghe.

Tôi cho rằng 90% khách hàng không nói được của chúng tôi vẫn có thể nói từ “ôm”. Cái anh mà tôi đã kể với bạn không chỉ nói được “ôm”, mà anh ấy còn học cách nói “giữ”. Vì vậy, tôi thường ôm chặt anh ấy cho đến khi anh muốn dừng lại. Đó là sự kết nối giữa con người. Khi phần lớn mọi người không thể hiểu khách hàng của chúng tôi, thì chúng tôi có thể, điều đó khiến họ cảm thấy được lắng nghe. Tôi cho rằng 90% khách hàng thuộc đại lý của chúng tôi được gia đình đưa tới và bị lãng quên. Tuy nhiên, hai người tôi đề cập đều có gia đình. Còn với những người còn lại, chúng tôi gia đình của họ.

Liên kết đến các trang web của bên thứ ba

Bạn đang rời khỏi trang web Chăm sóc tôi và được chuyển hướng đến trang web của bên thứ ba. Xin lưu ý, chúng tôi không sở hữu hoặc cập nhật trang web mà bạn đang được chuyển hướng đến. Một số nội dung trang web có thể không được cập nhật.